Bỏ dở việc học tại trường Đại học Kalamazoo, Ty Warner loay hoay kiếm sống và tìm đến nghề bán đồ chơi.
Tuy không phải là một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng khi cậu thanh niên Ty Warner quyết định khởi động dây chuyền sản xuất các con thú đồ chơi ngộ nghĩnh mang thương hiệu Beanie Babies với giá thành rẻ, mẫu mã đẹp làm trẻ em trên khắp nước Mỹ bị lôi cuốn.
Ty Warner đã có một tuổi thơ đầy ắp những hình ảnh của các con thú đồ chơi ngộ nghĩnh và một tâm hồn lãng mạn bởi bố cậu là thợ bán đồ chơi còn mẹ là nghệ sĩ dương cầm. Ở trường học, Warner chỉ là một học sinh trung bình không có nhiều thành tích học tập. Tuy nhiên Warner cũng đỗ được vào khoa kịch của trường Đại học Kalamazoo.
Tan giấc mơ Hollywood
Warner đã cố gắng tìm vận may của mình trong vai một diễn viên thực thụ nên cậu đã bở học vác ba lô lên đường đến kinh đô điện ảnh Hollywood, bang California. Tại đây, Warner làm nghề bơm gas và bán máy ảnh để chi trả cho cuộc sống lăn lộn với việc tìm kiếm vai diễn.
Có một bước ngoặt đã thay đổi toàn bộ cuộc đời Warner đó là Warner quyết định từ bỏ ý tưởng lớn ở Hollywood và quay trở về Chicago.
Trở về Chicago, Warner tham gia vào ngành đồ chơi với công việc đầu tiên tại công ty đồ chơi Dakin, nơi bố cậu từng làm việc. Từ việc lái một chiếc Rolls-Royce được phủ một lớp lông và một con mèo nhồi bông to tướng trên nóc xe đến việc lái một chiếc xe thể thao có hình thù kỳ dị, Warner muốn thu hút sự tò mò của những người bán lẻ.
Năm 1980, sau 18 năm làm việc tại Dakin, Warner lại vác ba lô lên vai rời khỏi công ty này Sorrento, Italia. Đó là chuyến đi thứ hai thay đổi cuộc đời của Warner. Khi đến Italia, Warner khám phá ra rất nhiều loại thú nhồi bông, đặc biệt là những con mèo đồ chơi mới mẻ và hoàn toàn chưa có ở thị trường Mỹ trước đó.
Năm 1983 trở về Chicago có một cơ hội kinh doanh cực lớn đang chờ đợi Warner. Đó là một quyết định biến những khám phá mới mẻ tại Italia thành một dự án thành công ở Mỹ.
Quay trở về Mỹ, Warner tìm kiếm nguồn vốn cần thiết để bắt đầu dự án của mình. Ông đem căn nhà nhỏ bé ở ngoại ô đi thế chấp cùng với số tiền 50.000 USD được cha để lại sau khi mất và số tiền dành dụm được từ mức thu nhập sáu con số tại Dakin đủ để Warner thành lập công ty Ty Incorporated vào năm 1986.
Công ty này có một khởi đầu rất khiêm tốn với văn phòng đặt bên trong một khu công nghiệp ở Oak Brook, bang Illinois. Công việc trong đơn hàng đầu tiên của ông là đi đến Hàn Quốc để tìm một nhà máy để sản xuất đồ chơi cho Ty Incorporated.
Sau đó, ông thuê 2 trợ lý để giúp ông đưa công ty cất cánh, cả hai cộng sự này vẫn ở lại công ty này cho đến tận ngày nay.
Khi mọi việc đã bắt đầu ổn định, Warner khởi động dây chuyền sản xuất đầu tiên - 10 con mèo nhồi bông có giá cả phải chăng và không giống những con mèo Warner đã nhìn thấy ở Italia. Mỗi con mèo được sản xuất ra có một kích cỡ khác nhau, màu sắc khác nhau cùng một tên gọi riêng và rất độc đáo.
Mỗi con mèo được bán với giá 20 USD và số đồ chơi mới này đã đánh một tiếng vang lớn tại các hội chợ đồ chơi trên khắp nước Mỹ. Tại một hội chợ đồ chơi ở Atlanta, Warner đã bán được đến 30.000 con mèo chỉ trong một tiếng đồng hồ.
Năm 1991, Warner khởi động dây chuyền sản xuất gấu, một bộ sưu tầm đồ chơi được đánh số ở chân. Năm sau đó, Warner công bố một bộ sưu tầm các loại đồ chơi, bao gồm chó, khỉ và các con vật nuôi khác có giá bán từ 5 USD đến 20 USD.
Năm 1993, Warner cho ra mắt bộ sưu tầm 9 loại đồ chơi Beanie Babies. Chưa đầy một năm sau, khi ra mắt, loạt đồ chơi nhãn hiệu Beanie Babies có mặt tại hầu hết các cửa hiệu đồ chơi trên khắp đất nước.
Chiến lược tạo sự khan hiếm
Chỉ trong vòng vài năm, Beanie Babies đã trở thành một hiện tượng trên thị trường đồ chơi, và Warner trở thành tỷ phú. Tại đỉnh cao trong sự nghiệp kinh doanh, công ty Ty.Inc của Warner đã từng kiếm được hơn 700 triệu USD lợi nhuận trong một năm.
Hiện nay, Warner vẫn tiếp tục giữ vị trí là chủ tịch, giám đốc điều hành và là chủ sở hữu duy nhất của Ty.Inc. Với tổng tài sản trị giá 4,4 tỷ USD, Warner vẫn là một trong những người giàu nhất trên thế giới. Thế nhưng, ông vẫn sống trong một căn nhà ở Oak Brook, bang Illinois và tham gia tích cực vào các hoạt động từ thiện.
Bước đầu tiên: Warner là từ chối bán đồ chơi của mình cho các cửa hàng bán lẻ lớn, bao gồm Walmart, Wallgreen và kể cả Toys R Us. Trong khi các đối thủ cạnh tranh của Warner không thể bỏ qua việc bày hàng hóa tại các siêu thị bán lẻ lớn. Đây là một chiến dịch marketing độc đáo không những lôi kéo được lòng mong muốn của khách hàng mà còn tiết kiệm chi phí.
Warner chỉ bán cho các cửa hàng Hallmark và các cửa hàng “ma & pop”. Đây là những cửa hàng đồ chơi nhỏ ở Chicago đã gắn bó với tuổi thơ của Warner. Việc bán hàng tại các cửa hàng trung bình tạo cho khách hàng niềm tin rằng giá cả sẽ rất hợp lý.
Bước thứ hai: Warner hạn chế số lượng đồ chơi mỗi cửa hàng bán lẻ được lấy. Ông quyết định rằng số lượng đơn đặt hàng tối đa của mỗi cửa hàng chỉ là 36 món/tháng đối với mỗi kiểu đồ chơi. Điều này lại tạo cho người tiêu dùng niềm tin là các loại đồ chơi này chỉ được bán với một số lượng có hạn. Ngoài ra, người tiêu dùng cũng gặp khó khăn nếu muốn sưu tập đủ bộ đồ chơi tại một cửa hàng.
Bước thứ ba: Warner là chọn ngẫu nhiên để “cho về hưu” một số mẫu đồ chơi, đồng thời cho ra mắt một số mẫu mới. Năm 1996, khi Warner công bố kết thúc một số mẫu đồ chơi, người hâm mộ Beanie Baby trên khắp đất nước sững sờ. Đây là nỗ lực của Warner để giữ các bộ sưu tập đồ chơi luôn được “tươi mới” và khách hàng ngày càng thèm muốn.
Chiến lược tạo sự khan hiếm của Warner đã rất thành công đến nỗi một năm sau đó, ông phải thuê 3 chiếc máy bay 737 để vận chuyển hàng khẩn cấp từ nhà máy ở Hàn Quốc đến các cửa hàng trên khắp nước Mỹ vì nhu cầu đã được đẩy lên quá cao.
Giữ bí mật để dụ dỗ khách hàng cũng là một bí quyết độc đáo của Warner. Trong cả sự nghiệp kinh doanh của mình, Warner chỉ mới thực hiện duy nhất 3 cuộc phỏng vấn với giới truyền thông, mặc dù ông là một trong những người giàu có nhất thế giới.
Trên tất cả các tài liệu bao gồm cả trang web, đều không có số điện thoại công ty. Trụ sở của Ty.Inc cũng đặt ở ngoại ô thành phố Chicago, trong một tòa nhà bê tông không hề có logo công ty, thậm chí không có địa chỉ để nhận biết. Đối với những người qua đường, không ai có thể biết đấy là chỗ của công ty đồ chơi thành công nhất thế giới. Địa chỉ thư chính thức của công ty cũng không có gì khác hơn là một hòm thư bưu điện.
Warner cũng khẳng định rằng những người ở bên cạnh ông không được tiết lộ bí mật cá nhân và bí mật của công ty. Hiện nay, các nhân viên trong công ty phải hứa không đựơc tiết lộ thông tin về công ty và về tổng giám đốc.Với cách làm này, ông đã làm tăng sự ưa thích và tò mò của người tiêu dùng về sản phẩm của công ty và cả người đứng đằng sau sự thành công của Beanie Babies.
Trung Tâm Thông Tin Công Nghiệp và Thương Mại - Bộ Công Thương (VITIC)
Giấy phép của Bộ Thông tin và Truyền thông số 182/GP-TTĐT ngày 27/11/2009.
Địa chỉ: 46 Ngô Quyền - Hà Nội. Điện thoại: (04) 3934 1911. Fax: (04) 3825 1312.
Website: - www.nhanhieuviet.gov.vn - www.viettrademark.gov.vn
Email: nhanhieuviet@vtic.vn
@2009. CopyRight NHAN HIEU VIET. Designed by VITIC